Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

Bạn thân tiết lộ Phùng Ngọc Huy đã biết tin về quyền nuôi con gái, đang có hành động sau khi Mai Phương qua đời

Câu chuyện ai sẽ là người chăm sóc bé Lavie - con gái cố diễn viên Mai Phương sau khi cô qua đời đang thu hút đông đảo sự quan tâm từ khán giả. Trước đó, nghệ sĩ Trịnh Kim Chi cho hay, thời điểm hiện tại nếu không có di chúc của Mai Phương thì bé sẽ được ông bà ngoại nuôi dưỡng. Theo một nguồn tin khác, bản di chúc của Mai Phương và các điều cụ thể chỉ có cố diễn viên và luật sư nắm được. Rất nhiều khán giả tò mò về bản di chúc này cũng như phản ứng của Phùng Ngọc Huy - cha ruột bé Lavie hiện đang sinh sống và định cư tại Mỹ.

Cho tới mới đây, một người bạn thân của nam ca sĩ tiết lộ Phùng Ngọc Huy đã biết được thông tin về con gái và đang có hành động để được quyền nuôi con thay Mai Phương sau khi cô qua đời.

Bạn thân tiết lộ Phùng Ngọc Huy đã biết tin về quyền nuôi con gái, đang có hành động sau khi Mai Phương qua đời - Ảnh 2.

Bạn thân của Phùng Ngọc Huy tiết lộ anh đã biết được thông tin con gái và đang có hành động để được quyền nuôi con thay Mai Phương.

Nữ ca sĩ Thanh Thảo khi trả lời bình luận của một người bạn cũng cho biết thêm về hoàn cảnh của Phùng Ngọc Huy. Cô tiết lộ đã gặp và biết được lý do anh chưa thể quay trở về Việt Nam lúc này, tiếp tục dành lời khuyên đàn em cố gắng đưa con sang Mỹ sinh sống. Trước đó quan điểm này Thanh Thảo cũng từng gây tranh cãi, vấp phải ý kiến trái chiều từ khán giả:

"Thương bé Mai Phương quá. Ra đi rồi vẫn chưa được an yên. Chính vì em Huy có đến nhà chị mấy lần bên Mỹ nên chị biết lý do sâu xa bên trong tại sao Huy không về được. Về rồi là tất cả tiêu tan em ạ! Không còn cơ hội quay lại Mỹ đâu. Nên cái tin nhắn của chị lúc chia buồn với Huy có hàm ý sâu xa là ráng thêm thời gian nữa rồi về để thăm con gái và bù đắp những gì mình đã gây ra. Chị khuyên chân thành, thiện ý như một người chị, thương những đứa em đồng nghiệp như Mai Phương và Phùng Ngọc Huy đều có hoàn cảnh đáng thương mà mình biết được và quan trọng nhất là chị nghĩ ngay đến đứa bé vừa mất mẹ, thì cha nó bằng mọi giá phải có trách nhiệm. Vậy thôi mà bị lôi vào scandal rất vô lý. Chỉ mong vụ này êm xuống cho Mai Phương được yên nghỉ và bé Lavie sẽ có cuộc sống tốt đẹp sau này".

Thanh Thảo tiết lộ biết được lý do Phùng Ngọc Huy chưa thể quay về Việt Nam thời điểm này, tiếp tục khuyên đàn em đưa con gái sang Mỹ sinh sống.

Bạn thân tiết lộ Phùng Ngọc Huy đã biết tin về quyền nuôi con gái, đang có hành động sau khi Mai Phương qua đời - Ảnh 4.

Hình ảnh Phùng Ngọc Huy và Mai Phương trong tiệc thôi nôi con gái khi bé tròn 1 tuổi.

Trước đó, được hỏi về việc chăm sóc Lavie sau khi Mai Phương qua đời, Ốc Thanh Vân cũng cho biết: "Chuyện này không đơn giản như mang về một món đồ, một con búp bê mà là một dịch công chứng con người. Trước đó, cũng nhiều người ngỏ ý với Phương chuyện nhận nuôi Lavie nhưng Phương không muốn. Mình nghĩ Phương sợ, ví dụ vào nhà mình, tuy có điều kiện nhưng mình vẫn còn vài đứa con nhỏ, con Phương có thể không được lo như con mình. Trên hết, mình tôn trọng quyết định của Phương. Hiện tại, gia đình vẫn chăm lo cho bé rất tốt.

Mình thương, mình giúp chứ mình không thể can thiệp vào những cái việc gia đình được. Nếu như có cần gì mình sẽ sẵn sàng hỗ trợ, bởi đây là việc của mình từ lâu rồi, tuy nhiên nó cũng sẽ ở một mức nào đó thôi. Chứ nếu ở được với gia đình, ông bà thì tốt hơn rồi còn nếu không thì phải có cách sao cho hợp lý".

Bạn thân tiết lộ Phùng Ngọc Huy đã biết tin về quyền nuôi con gái, đang có hành động sau khi Mai Phương qua đời - Ảnh 5.

Hình ảnh con gái cố diễn viên Mai Phương bên linh cữu mẹ khiến nhiều người trong nhà tang lễ rơi nước mắt.

Bạn thân tiết lộ Phùng Ngọc Huy đã biết tin về quyền nuôi con gái, đang có hành động sau khi Mai Phương qua đời - Ảnh 6.

Con gái chính là động lực lớn nhất trong suốt quá trình chống chọi ung thư của cố diễn viên.

Bạn thân tiết lộ Phùng Ngọc Huy đã biết tin về quyền nuôi con gái, đang có hành động sau khi Mai Phương qua đời - Ảnh 7.

Cuộc đời thê thảm vì… không biết tiêu tiền của cựu ngôi sao MU, và là bạn thân Ronaldo

Ngày 16/08/2003 luôn được nhớ đến ở MU, bởi đó là ngày Cristiano Ronaldo chơi trận ra mắt. Tuy nhiên, ít ai nhớ hôm ấy, một cầu thủ cũng lần đầu bước ra sân trong màu áo đỏ. Anh ta là Eric Djemba-Djemba.

Nói một cách công bằng, vị thế của Djemba-Djemba khi đó còn cao hơn cả Ronaldo. Trong khi chàng trai người Bồ Đào Nha chỉ đóng vai trò dự bị, Djemba-Djemba đã kiếm được suất đá chính khá thường xuyên. Cũng không quá lâu để anh có được bàn thắng đầu tiên, với một cú volley tuyệt đẹp vào lưới Leeds.

"Đến giờ tôi vẫn còn giữ bức ảnh về khoảnh khắc ấy. Đó là ngày không thể nào quên. Và hình ảnh tôi nhớ mãi là khi bước vào phòng thay đồ, Sir Alex Ferguson đã ở đó, đang mỉm cười với ánh mắt hạnh phúc sau cặp kính trắng", anh nhớ lại.

Cuộc đời thê thảm vì… không biết tiêu tiền của cựu ngôi sao MU, và là bạn thân Ronaldo - Ảnh 1.

Djemba-Djemba ăn mừng bàn thắng vào lưới Leeds ở League Cup.

Nhìn thấy Djemba-Djemba chơi bóng ở Đan Mạch trong màu áo Nantes, Sir Alex quyết tâm phải có anh bằng được. Ông ca ngợi anh là "một tiền vệ đẳng cấp trong tương lai, đọc trận đấu giỏi, nhanh nhẹn, xông xáo và những phẩm chất để trở thành một Quỷ đỏ đúng nghĩa".

Tại MU, Djemba-Djemba thân thiết với Ronaldo hơn bất kỳ ai. Có thể vì cả hai cùng là phận tân binh. Cầu thủ người Cameroon kể rằng anh thường xuyên đến nhà Ronaldo để ăn những món do mẹ Ronaldo nấu. Cả hai thường ở chung phòng khi đá sân khách, và luôn đi chung xe đến sân tập, hôm thì Djemba-Djemba, hôm thì Ronaldo lái.

Vào thời điểm khó khăn nhất khi mẹ qua đời, Djemba-Djemba cũng chỉ biết chia sẻ với Ronaldo. Và Ronaldo khảng khái nói: "Eric, đừng đau khổ quá vì còn có tớ. Bất cứ khi nào cần, cậu chỉ việc tìm tớ".

Cuộc đời thê thảm vì… không biết tiêu tiền của cựu ngôi sao MU, và là bạn thân Ronaldo - Ảnh 2.

Djemba-Djemba và Ronaldo là đôi bạn thân tại MU.

Thân thiết là thế, vậy mà Djemba-Djemba lại không có được một nửa tính cách chuyên nghiệp của Ronaldo. Trong khi cầu thủ người Bồ Đào Nha tập luyện cật lực để tốt hơn mỗi ngày, Djemba-Djemba lại sa đà vào hưởng thụ.

Một phần vì Djemba-Djemba có tuổi thơ nghèo khó, trong một đại gia đình có tới 10 anh chị em (anh là thứ 9). Hồi còn chơi bóng ở Pháp, Djemba-Djemba đã rất sửng sốt khi nhìn thấy tiền chui ra từ máy ATM. "Chuyện quái gì thế này, sao một bức tường lại có thể đẻ ra tiền?", anh hỏi người bạn đồng hành.

Tới MU, nhận khoản lương khổng dịch công chứng lồ 75.000 bảng/tháng, Djemba-Djemba thực sự choáng ngợp. Vấn đề là anh quá ngây thơ và không hiểu gì về cách đồng tiền vận hành để tiêu sao cho đúng. Cầu thủ người Cameroon chỉ biết mua sắm thỏa thích.

Cuộc đời thê thảm vì… không biết tiêu tiền của cựu ngôi sao MU, và là bạn thân Ronaldo - Ảnh 3.

Djemba-Djemba là một kẻ cuồng mua sắm.

Đầu tiên, anh mua lại của người đồng đội Rio Ferdinand căn hộ 4 phòng ngủ gần Carrington. Sau đó người ta thấy đồ nội thất hay trang thiết bị xa hoa lũ lượt được khuân đến. Djemba-Djemba cũng sắm cho mình hàng tá bộ đồ hàng hiệu lấp lánh, trang sức đắt tiền và hạm đội 10 chiếc xe 2 cầu hầm hố. Vì lý do nào đó, anh ta có tới… 30 tài khoản ngân hàng.

Cũng không chỉ tiêu pha cho bản thân, Djemba-Djemba còn hào phóng chi tiền cho gia đình và bạn bè. Nếu thế chưa đủ, anh đặt vô thiên lủng những kiện hàng rồi gửi về quê nhà ở châu Phi.

Tiêu nhiều, Djemba-Djemba bắt đầu loạn và phải thuê người đại diện làm thêm 4 tiếng mỗi ngày nhằm đối phó với thuế má cùng vô số hóa đơn khác nhau. Rồi ông này cũng phát hoảng khi biết rằng toàn bộ khoản lương 75.000 bảng được dành để trả nợ, và Djemba-Djemba sống nhờ các khoản thưởng.

Cuộc đời thê thảm vì… không biết tiêu tiền của cựu ngôi sao MU, và là bạn thân Ronaldo - Ảnh 4.

Djemba-Djemba đã không có được sự nghiệp nổi bật như Ronaldo.

Đau đầu trả nợ, cộng thêm áp lực cạnh tranh lớn ở MU, Djemba-Djemba dần đánh mất mình và bị buộc rời khỏi Old Trafford vào năm 2005. Tới Aston Villa, anh vẫn là một kẻ cuồng mua sắm, dẫn đến việc phải quỵt tiền ở một cửa hàng của CLB. Năm 2007, anh bị thải hồi cùng với tuyên bố phá sản.

Kể từ đó đến nay, Djemba-Djemba nai lưng kiếm tiền để trả nợ và nuôi 4 đứa con. Anh có 1 mùa ở Qatar, lưu lạc đến Đan Mạch (Odense), sang Israel (Hapoel Tel Aviv), phiêu bạt tới Serbia (Partizan), trở về đảo quốc sương mù (St Mirren - Scotland), tìm cơ hội tại Ấn Độ (Chennaiyin) và sau đó, phiêu lưu đến tận Indonesia.

Tại đây, đầu tiên anh khoác áo Persebaya Surabaya. Khi mọi chuyện đang tiến triển tốt thì liên đoàn bóng đá nước này bị đình chỉ hoạt động. Djemba-Djemba được cho mượn tới đội bóng làng Persipa Padalarang. Rời Indonesia, anh trải qua thời gian ngắn ở CLB nghiệp dư của Pháp có tên Voltigeurs de Chateaubriant trước khi thất nghiệp.

Cuộc đời thê thảm vì… không biết tiêu tiền của cựu ngôi sao MU, và là bạn thân Ronaldo - Ảnh 5.

Ở tuổi 38, Djemba-Djemba hiện chơi ở đội bóng hạng 5 Thụy Sỹ.

Đến năm 2016, nhờ sự giới thiệu tích cực của một người bạn, Djemba-Djemba mới tìm được việc ở đội bóng hạng 5 Thụy Sỹ có tên Vallorbe-Ballaigues. Giờ đây ở tuổi 38, anh đã có 4 năm gắn bó. Mỗi tuần, Djemba-Djemba có thể tham dự các buổi tập, cũng có thể không. Nếu đến, tự mang theo bóng và nước uống. Sau đó cuối tuần sẽ ra sân trước sự chứng kiến của 88 khán giả.

Với cái mác cựu cầu thủ MU, Djemba-Djemba được tất cả mọi người tôn trọng. Ngay cả đối thủ cũng rất thích được thi đấu với anh, và luôn hỏi xin áo sau trận. Tuy nhiên anh không thể trao nó cho họ, "bởi chúng tôi chỉ được phát đúng 1 chiếc mặc cho cả mùa".

Nếu không có gì thay đổi, Djemba-Djemba sẽ giải nghệ ở đây năm 40 tuổi. Hy vọng đến khi ấy, nợ nần cũng đã trả xong và anh có thể nghỉ hưu một cách thanh thản.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường phiên dịch nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 4.

"Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt...."

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 6.

"Tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau".

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

Chuyển tiền từ thiện nhầm tài khoản, cô gái nhắn tin xin lại và phản ứng bất ngờ từ người đàn ông lạ mặt

"Chuyện là hôm qua mình có chuyển khoản 1 triệu giúp các cụ già bán vé số không được đi bán trong 14 ngày. Mình chuyển nhầm cho một anh khác. Mình gọi lên ngân hàng xin hỗ trợ người ta bảo khách này ngân hàng khác, phải chờ ngân hàng bên đó gọi, khách nếu có thiện ý trả mới nhận lại được tiền.

Mình bèn chuyển khoản 7 lần liên tiếp 1 nghìn đồng và để lại lời nhắn xin anh đó nhưng vẫn không có ai nhắn dịch công chứng tin cả. Đến tối có một anh gọi, mình alo mãi không thấy trả lời nên nghĩ bị trêu. Cuối cùng mình nhắn tin qua và được anh hồi đáp.

Thật sự trong mùa dịch ai cũng khó khăn, mình cũng chẳng dám nghĩ sẽ nhận lại được tiền nhưng quá biết ơn anh vì gửi lại cho mình mà chẳng cần lợi ích gì cả".

Cuộc trò chuyện của Linh và người đàn ông lạ.

Đây là câu chuyện của cô gái có tên Trúc Linh, sinh năm 1992 đang sinh sống tại Hàn Quốc chia sẻ. Đính kèm câu chuyện chính là những dòng tin nhắn cô gửi cho người đàn ông lạ mặt nhận được tiền. Người đàn ông ngay lập tức xin số tài khoản để trả lại mà không ngại ngần điều gì cả.

Thậm chí, khi cô đề nghị gửi anh một ít, anh còn đáp luôn: "Không anh không lấy đồng nào cả, chuyển đủ lại cho em".

Trúc Linh cho hay, cô gửi tiền để tham gia vào chương trình từ thiện quyên góp cho những cụ già bán vé số do MC Đại Nghĩa cùng nghệ sĩ Hồng Vân, Thanh Sơn đứng ra tổ chức. Vì tình hình chống dịch bệnh Covid-19 nên nhiều người già có hoàn cảnh không thể đi bán vé số, bán hàng rong được, bởi vậy dự án này mới được lập nên.

"Đây là lần đầu tiên mình chuyển nhầm như thế. Hầu như mỗi tháng mình đều trích chút ít để gửi đến người nghèo. Mình thấy rằng như bản thân mình có nơi ở, có cơm ăn đã là hạnh phúc rồi. Bởi vậy nhìn những hoàn cảnh khó khăn mình thấy thương quá", Trúc Linh tâm sự.

Chuyển tiền từ thiện nhầm tài khoản, cô gái nhắn tin xin lại và phản ứng bất ngờ từ người đàn ông lạ mặt - Ảnh 2.

Trúc Linh và chồng vẫn thường xuyên làm từ thiện.

Khi chuyển nhầm tiền, Trúc Linh cũng cảm thấy lo lắng. Cô chẳng biết gì về người đàn ông kia cả, cộng với tình hình khó khăn như hiện tại thì tỉ lệ xin lại được tiền không cao, vậy mà người đàn ông tốt bụng vẫn gửi trả đầy đủ.

"Tối qua mình nhắn tin cho anh muộn quá, sáng mình ngủ dậy đã thấy anh nhắn tin gửi lại rồi. Mình cảm thấy rất vui ", Linh nói thêm.

Đúng là đôi khi, chỉ cần một câu chuyện nhỏ thôi đã đủ khiến người ta thấy cuộc đời vẫn còn nhiều điều ấm áp, đáng mến.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là Thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 1.

Các nhân viên y tế Pháp trong bộ đồ chăm sóc một bệnh nhân ở Strasbourg. Ảnh: Reuters

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi dịch công chứng hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

Bác sĩ Mỹ đồng loạt bức xúc vì bị kỷ luật khi đeo khẩu trang giữa dịch Covid-19: "Chuyện gì đang xảy ra với hệ thống y tế của chúng ta?"

Khoảng hơn 6h30 sáng một ngày gần đây, bác sĩ gây mê Henry Nikicicz đã hoàn thành đặt nội khí quản cho một bệnh nhân ngoài 70 tuổi, bị viêm đường hô hấp cấp. Henry không ngờ ông còn gặp rắc rối ngay sau đó.

Vừa ra khỏi phòng điều trị, ông xuống thang máy và nhìn thấy một nhóm người đi về phía mình. Vị bác sĩ lập tức đeo lại khẩu trang N95, vì muốn bảo vệ bản thân và những người xung quanh khỏi nguy cơ lây nhiễm virus corona.

Bác sĩ Mỹ đồng loạt bức xúc vì bị kỷ luật khi đeo khẩu trang giữa dịch Covid-19: Chuyện gì đang xảy ra với hệ thống y tế của chúng ta? - Ảnh 1.

Bác sĩ Henry Nikicicz (Ảnh: NY Times)

Vài ngày sau, bác sĩ Henry được thông báo ông có thể mất việc vì đã vi phạm chính sách của cơ quan. Cụ thể, bệnh viện Đại học Y ở El Paso (Texas) cấm đeo khẩu trang bên ngoài hành lang. Bác sĩ Henry phản đối: "Đeo khẩu trang là điều cần thiết đối với tôi" . Ông đã ngoài 60 tuổi, mắc các bệnh nền như hen suyễn và cao huyết áp.  Do không chịu "hối lỗi", bác sĩ Henry bị đình chỉ công việc và không được trả lương.

Nhập nhằng chuyện đeo khẩu trang ở bệnh viện Mỹ

Trong lúc virus corona cùng nỗi sợ hãi đang lây lan trên toàn thế giới, hệ thống y tế Mỹ cũng đang chứng kiến sự căng thẳng gia tăng giữa y bác sĩ với ban quản trị bệnh viện. Nỗi sợ càng  có căn cứ khi nhiều y bác sĩ đã qua đời  ở Trung Quốc, Italy, Tây Ban Nha vì nhiễm Covid-19. Ngay tại tâm dịch New York của Mỹ, hơn 200 nhân viên y tế cũng mắc bệnh.

Tuy nhiên, giữa y bác sĩ với ban quản trị bệnh viện còn mải  tranh cãi kịch liệt về những vấn đề như: Liệu có nên đeo khẩu trang bên ngoài phòng mổ? Nên đeo N95 hay loại khẩu trang mỏng hơn? Những câu hỏi này vẫn chưa có một lời đáp chắc chắn.

Bác sĩ Mỹ đồng loạt bức xúc vì bị kỷ luật khi đeo khẩu trang giữa dịch Covid-19: Chuyện gì đang xảy ra với hệ thống y tế của chúng ta? - Ảnh 2.

Nhiều bệnh viện Mỹ cho rằng việc đeo khẩu trang thường xuyên là không cần thiết, ngay cả đối dịch công chứng với y bác sĩ (Ảnh: Reuters)

Một vài bệnh viện cho phép bác sĩ đeo khẩu trang bên ngoài phòng điều trị, một số nơi còn bắt buộc. Nhưng cũng bệnh viện cho rằng hành động đó là không cần thiết. Được biết, tất cả cơ quan y tế Mỹ đều phải tham khảo hướng dẫn từ  Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Bệnh tật (CDC). Nhưng CDC đã thay đổi quy chuẩn khá nhiều lần. Đến hiện tại, họ cho rằng nhân viên y tế không cần đeo khẩu trang trong mọi thời điểm. 

Vào ngày 31/3, bác sĩ Anthony S. Fauci - thành viên chủ chốt trong ban ứng phó dịch Covid-19 của chính quyền liên bang Mỹ - cho biết rằng CDC đang cân nhắc thay đổi các hướng dẫn về việc đeo khẩu trang.

Giữa lúc đó, hàng loạt y bác sĩ Mỹ vẫn hoang mang, tức giận và sợ hãi. Họ quyết định làm theo những gì mình cho là đúng.  Không ít các bác sĩ tin rằng ban quản trị đang cố gắng bảo vệ hình ảnh của bệnh viện, không muốn cơ sở của mình gắn liền với dịch Covid-19. 

Bác sĩ Mỹ đồng loạt bức xúc vì bị kỷ luật khi đeo khẩu trang giữa dịch Covid-19: Chuyện gì đang xảy ra với hệ thống y tế của chúng ta? - Ảnh 3.

Trung tâm Đại học Y ở El Paso từng cấm bác sĩ mang khẩu trang ra khỏi phòng điều trị (Ảnh: NY Times)

Vì bác sĩ Henry Nikicicz khăng khăng đòi đeo khẩu trang, ông đã được sếp nhắn tin rằng: "Anh đang đeo khẩu trang trong sảnh bệnh viện đấy à? Ở đó không có nhiều virus Vũ Hán hơn siêu thị Walmart đâu! Có lẽ còn ít hơn".

Đến giữa trưa ngày 30/3, bệnh viện xác nhận "bác sĩ Nikicicz không còn được xếp vào các ca trực vì không chấp hành quy định". Nhưng chiều hôm đó, ban quản lý đã thay đổi quyết định và cho vị bác sĩ tiếp tục đeo khẩu trang y tế trong khuôn viên bệnh viện, nhưng chỉ đeo khẩu trang N95 trong phòng điều trị.

Bác sĩ Mỹ đấu tranh để được mang khẩu trang: Đằng sau đó là sự căng thẳng âm ỉ trong hệ thống y tế

Những trường hợp tương tự như câu chuyện của bác sĩ gây mê Henry Nikicicz đang xảy ra khắp nước Mỹ. Chẳng hạn như bác sĩ cấp cứu Ming Lin cho biết ông đã bị sa thải khỏi Trung tâm Y tế PeaceHealth St. Joseph (bang Washington). Lí do vì vị bác sĩ công khai nói rằng bệnh viện thiếu biện pháp bảo vệ và thiếu khả năng xét nghiệm.

Bác sĩ Mỹ đồng loạt bức xúc vì bị kỷ luật khi đeo khẩu trang giữa dịch Covid-19: Chuyện gì đang xảy ra với hệ thống y tế của chúng ta? - Ảnh 4.

Bệnh viện ở Washington đã từ chối nói về việc sa thải bác sĩ Ming Lin, sau khi ông khẳng định nơi làm việc thiếu thiết bị bảo hộ (Ảnh: Seattle Times)

Trong khi đó, Trung tâm Y tế Thụy Điển chi nhánh Cherry Hill (thành phố Seattle) đã cảnh cáo bác sĩ gây mê Oliver Small vì mang khẩu trang trong hành lang.

Vợ của bác sĩ Small viết trên Facebook: "Anh ấy bị ban lãnh đạo khiển trách, họ không muốn các nhân viên trở nên hoảng sợ và mang khẩu trang để bảo vệ bản thân. Oliver đeo khẩu trang nhằm đề phòng mắc Covid-19 nhưng không có triệu chứng và sẽ lây virus cho nhiều bệnh nhân khác".

Theo người vợ tiết lộ, bác sĩ Oliver đã buộc phải lựa chọn giữa "tháo khẩu trang hay là nghỉ việc". Cô bày tỏ sự tức giận và khó hiểu: "Chuyện gì đang xảy ra với hệ thống y tế của chúng ta?!".

Sau đó, bác sĩ Oliver chia sẻ bệnh viện đã thay đổi quyết định, cho phép các nhân viên y tế mang khẩu trang trong suốt thời gian làm việc. Bệnh viện ở Cherry Hill cho biết họ sẽ không bình luận về trường hợp bác sĩ Oliver, tuy nhiên việc thay đổi chính sách là do "có thêm các thông tin về dịch bệnh".

Bác sĩ Mỹ đồng loạt bức xúc vì bị kỷ luật khi đeo khẩu trang giữa dịch Covid-19: Chuyện gì đang xảy ra với hệ thống y tế của chúng ta? - Ảnh 5.

Tranh cãi về việc đeo khẩu trang chỉ là phần nổi của tảng băng, điều mà mọi người chưa nhìn thấy rõ là sự căng thẳng trong hệ thống y tế Mỹ (Ảnh minh họa: Reuters)

Sự hoang mang và căng thẳng của các y bác sĩ Mỹ có thể đặt trong một bối cảnh rộng lớn hơn. Trong suốt nhiều năm gần đây, các bác sĩ cảm thấy như họ đang làm việc trong một tập đoàn cố gắng cắt giảm mọi chi phí. Đó là nơi đặt lợi nhuận lên trên mục đích y học, khiến những người hành nghề y cảm thấy tức giận âm ỉ và cuối cùng không giữ nổi bình tĩnh khi dịch bệnh bùng phát.

Bác sĩ Christopher Garofalo - người từng đại diện cho bang Massachusetts trong Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ - cho biết: "Trong vài thập kỷ gần đây, (các bác sĩ Mỹ) đánh mất quyền tự chủ và cảm thấy không còn được xem trọng".

Hiện tại, hơn phân nửa bác sĩ Mỹ vẫn đang làm việc cho các hệ thống bệnh viện hay tập đoàn lớn, ở đó họ có ít quyền tự chủ nhưng lắm nỗi hoang mang. Dịch Covid-19 "đã khiến những căng thẳng ấy phun trào ra" - theo bác sĩ Garofalo chia sẻ.

(Theo NY Times)

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

Dịch thuật Miền Trung Đồng Nai có nhận dịch tiếng Anh tại Đồng Nai hay không?

Hỏi:  Dịch thuật Miền Trung Đồng Nai có nhận dịch tiếng Anh tại Đồng Nai hay không?

Đáp: Có  bạn nhé

Dịch thuật Miền Trung Đồng Nai nằm trong hệ thống dịch thuật trên toàn quốc, dịch thuật tại Đồng Nai đã và đang không ngừng hoàn thiện và nâng cao chất lượng dịch vụ.  Đơn vị chuyên cung cấp dịch vụ dịch thuật tiếng Anh tại Đồng Nai.

Tại sao trong số rất nhiều công ty dịch thuật bạn nên chọn dịch thuật tiếng Anh tại Đồng Nai của dịch thuật Đồng Nai Miền trung

Đội ngũ nhân viên dịch thuật trình độ cao

Muốn có những bản dịch chính xác chất lượng thì đội ngũ nhân viên dịch thuật là bộ phận không thể thiếu. Chúng tôi sở hữu đội ngũ đông đảo các nhân viên có bằng cử nhân chuyên ngành ngoại ngữ với khả năng chuyên sâu trong các lĩnh vực.

Quy trình dịch thuật chuyên nghiệp, chính xác

Quy trình dịch thuật được thực hiện qua các công đoạn: tiếp nhận tài liệu, đánh giá tài liệu, phân công dịch thuật, tiến hành dịch, hiệu đính, kiểm tra, hiệu chính. Mỗi công đoạn đều được tiến hành cẩn thận và luôn có sự kiểm tra nghiêm ngặt. Đảm bảo bản dịch có độ chính xác cao nhất đáp ứng yêu cầu của khách hàng.

Đảm bảo thời hạn cam kết

Muốn tạo được lòng tin của khách hàng thì uy tín chính là chìa khóa quyết định. Sau khi nhận được tài liệu từ phía khách hàng chúng tôi sẽ nhanh chóng tiến hành dịch để đảm bảo thời gian cũng như chất lượng bản dịch cho khách hàng.

Luôn dẫn đầu về giá khi dịch thuật

Luôn đưa ra mức giá ưu đãi nhất cho khách hàng nhưng vẫn đảm bảo chất lượng dịch thuật là điều không phải công ty nào cũng làm được. Đến với dịch thuật  dịch thuật Miền Trung Đồng Nai bạn có thể hoàn toàn yên tâm về điều này, chúng tôi luôn dẫn đầu về giá khi dịch thuật trong so với những công ty khác.

Để biết thêm thông tin chi tiết, hãy liên hệ ngay với chúng tôi để nhận được những tư vấn hữu ích nhé!

Mọi thông tin chi tiết xin vui lòng liên hệ
ĐC: 261/1 Tổ 5 KP 11, An Bình, Biên Hòa, Đồng Nai